Đừng nói với nhau những lời to tát
Ta sợ những ngôn từ lấp lánh mà xa xôi
Giữa cuộc đời bao lo toan, ghềnh thác
Ta chỉ cần người hiểu thấu lòng thôi.

​Ta chọn người không phải để lên ngôi
Mà để cúi xuống những phận người bé mọn
Người biết xót khi bát cơm chưa trọn
Biết rưng rưng khi ngọn cỏ úa màu.

​Lá phiếu này nào có nặng gì đâu
Sao cầm lên thấy rưng lòng đến lạ?
Như gửi gắm một chút tình, chút dạ
Gửi cả niềm tin vào lá phiếu trên tay.

​Em cần người thức trọn với đêm nay
Để nghe thấy tiếng thở dài thầm lặng
Người đủ can trường đi qua mưa nắng
Nhưng tim mềm trước giọt lệ dân rơi.

​Chẳng cần đâu danh vị chói ngời
Chỉ cần người biết đau cái đau của đất
Biết trân trọng những điều thành thật
Thương dân mình như thương lại chính mình xưa.

​Chọn người hiền… như tìm lại cơn mưa
Tưới mát lành những ruộng đồng khô khát.
Giản dị thế thôi, chẳng cần gì to tát
Người của nhân gian, sống giữa nhân gian…

H.P
03.26

Categories:

Bình luận về bài viết này