• Đóa quỳnh nở trái giờ

    Đóa quỳnh nở trái giờ

    Hà Nội những ngày cuối đông mây xám xịt như màu của một nỗi buồn đã vãn. Tôi vẫn thường giấu mình ở góc quán quen nơi con phố vắng, lặng lẽ nhìn dòng người trôi đi mải miết, nhấm nháp ly cà phê đen không đường đắng ngắt như chính những chiêm nghiệm của…

    Read more →

  • Ước vọng của trái tim

    Ước vọng của trái tim

    Đừng nói với nhau những lời to tátTa sợ những ngôn từ lấp lánh mà xa xôiGiữa cuộc đời bao lo toan, ghềnh thácTa chỉ cần người hiểu thấu lòng thôi. ​Ta chọn người không phải để lên ngôiMà để cúi xuống những phận người bé mọnNgười biết xót khi bát cơm chưa trọnBiết rưng…

    Read more →

  • “Phai nồ”

    “Phai nồ”

    Có những ngày, người ta không mệt vì công việc nhiều, mà mệt vì một thứ rất nhỏ: đặt tên file. Tôi còn nhớ hôm ấy, cả phòng gần như im phăng phắc. Đồng hồ đã trôi qua giờ tan làm từ lâu, màn hình ai nấy vẫn sáng trắng, còn đầu óc thì đặc…

    Read more →

  • Gió thổi trên những mầm xanh mới

    Những ngày này, khi mùa xuân đã thực sự chạm ngõ từng góc phố, ngồi bên khung cửa sổ nhìn nắng mới rải vàng trên những tàn cây, tôi bỗng thấy lòng mình dịu lại. Cái cảm giác chùng chình, nôn nao của những ngày cuối năm cũ đã qua, nhường chỗ cho một sự…

    Read more →

  • Tết là nơi mình về

    Tết là nơi mình về

    Tết không nằm ở phố xá đông vui. Tết nằm ở phía sau cánh cửa nhà mình. Và sâu hơn nữa, Tết nằm trọn trong tim, khi lòng mình biết trân trọng những người thân yêu nhất.

    Read more →

  • Bóng chữ, Hồn đàn

    Bóng chữ, Hồn đàn

    Hà Nội những ngày cuối tháng Mười một, gió heo may dường như sắc hơn, len lỏi vào từng nếp áo, khẽ khàng đánh thức những tầng vỉa ký ức mà ta tưởng đã ngủ quên. Ngày 20/11, giữa ngập tràn hoa và những lời chúc tụng, lòng tôi lại chùng chình trôi về một…

    Read more →

  • Bản giao hưởng của tro tàn

    Bản giao hưởng của tro tàn

    Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Lại một đêm trăng lên. Trăng tháng Mười không tròn đầy viên mãn như đêm Rằm tháng Tám, nhưng nó sáng và trong một cách kỳ lạ. Ánh trăng soi tỏ vạn vật, nhưng có những góc khuất trong tâm hồn con người thì vĩnh viễn không một thứ…

    Read more →

  • Bản giao hưởng của mưa

    Bản giao hưởng của mưa

    Tôi cầm bút lên. Con chữ đầu tiên nhẹ nhàng đặt xuống trang giấy trắng, tự nhiên như một giọt mưa cuối cùng đậu xuống mặt đất. Ngoài kia, Hà Nội đang hong khô mình trong nắng. Và trong tôi, một câu chuyện bắt đầu.

    Read more →

  • Khi cơn mưa đỏ ngừng rơi

    Khi cơn mưa đỏ ngừng rơi

    Có những bộ phim, người ta phải tranh nhau những suất chiếu đầu tiên để không lỡ nhịp thời cuộc. Lại có những bộ phim, phải đợi đến khi rạp chiếu đã thưa người, khi những ồn ào khen chê đã lắng xuống, ta mới tìm về, như một cuộc hẹn riêng tư với quá…

    Read more →

  • Ký ức tháng Tám

    Ký ức tháng Tám

    Hà Nội, nay là ngày 19 tháng 8. Tiết trời đã chớm thu, thật dịu dàng. Tám mươi năm trước, cũng vào một ngày tháng Tám lịch sử này, Hà Nội sục sôi trong khí thế cách mạng. Và trong dòng chảy hối hả của dân tộc ấy, có một người cách mạng: Ông nội…

    Read more →