Năm mới đến thềm cửa,
gió lùa qua khe hở,
chạm vào những ngổn ngang lòng ta.
Ánh nắng đầu ngày run rẩy trên bậc đá,
một tia sáng
lạc giữa biển sương mù.

Ta đứng đó,
nghe thời gian đổ qua mái ngói,
nghe những giấc mơ rơi rụng như lá mùa thu,
chưa kịp xanh đã hóa thành bụi.
Lòng hỏi lòng:
bao giờ mới thả nổi đôi cánh của chính mình
vào vùng trời tự do,
không dây níu?

Năm tháng như con thuyền trôi,
ta là thủy thủ,
nhưng đôi tay còn run rẩy trước lái chèo định mệnh.
Ta khao khát một ngọn gió,
một khoảng trời xanh thẳm,
nơi con người được là mình,
không ràng buộc, không xiềng xích.

Năm mới đến,
ta bước qua ngưỡng cửa
với một hạt mầm hy vọng,
gieo vào lòng đất.
Dù bão giông hay cằn cỗi,
ta vẫn chờ ngày nó vươn cao,
thành cây
chở che những giấc mơ
đã một lần tan vỡ.

Lòng vẫn ngổn ngang,
nhưng mỗi bước chân là một lần khẳng định,
ta làm chủ con đường,
làm chủ nỗi đau và hạnh phúc,
làm chủ cuộc sống,
làm chủ chính mình.

H.P
(01.25)

Categories:

Bình luận về bài viết này