Mưa xuân rơi lấm tấm,
những hạt nhỏ như ký ức rơi xuống lòng tôi,
ngấm dần vào từng nếp gấp của hoài niệm.
Một cơn mưa không vội,
lặng lẽ như người bạn cũ trở về
mang theo mùi đất ướt,
mùi của những ngày xa xưa.

Tôi thấy bóng mình trong một ngày khác,
khi cánh hoa đào vừa hé,
khi đôi tay nắm chưa buông,
và tiếng cười như mưa bụi rơi mềm trên tóc.
Ngày ấy,
lời hứa còn non,
những bước chân còn bối rối
trên con đường chưa biết tên.

Mưa xuân vẫn vậy,
nhưng lòng người đổi khác,
ai đó đã rời xa mùa cũ
như chiếc lá trôi đi chẳng kịp ngoái nhìn.
Chỉ còn tôi đứng lại,
giữa màn mưa,
lắng nghe tiếng thì thầm của ký ức
và nhặt nhạnh những giấc mơ dang dở.

Nhưng kìa,
trong từng giọt mưa chảy dài,
tôi thấy bóng dáng của mùa sau.
Một ngày mới,
nắng sẽ hong khô những nỗi buồn cũ,
hoa vẫn nở trên cành,
và bước chân tôi sẽ đi tiếp,
dẫu có đôi lần ngoái lại,
nhưng lòng vẫn chờ mong.

Mưa xuân lấm tấm,
giọt nào là ký ức,
giọt nào là hy vọng
tôi chẳng phân biệt nữa,
chỉ biết lòng mình
vẫn còn chỗ cho ngày mai.

H.P
(01.25)

Categories:

Bình luận về bài viết này