Những ngày này, Hà Nội khác hẳn ngày thường. Phố xá dường như rộng ra, sâu hơn và cũng tĩnh lặng hơn. Cái ồn ào bụi bặm thường nhật như được một bàn tay vô hình nào đó gạt nhẹ sang bên, nhường chỗ cho một thứ không khí trong veo, se sắt mà ngọt ngào.
Tôi gọi đó là vị của Tết.
Và tôi, một kẻ lãng du giữa lòng thành phố thân thuộc, bỗng nảy sinh cái ý định ngông cuồng: Đi tìm Tết. Tôi muốn chạm vào cái lõi của Tết, cái phần hồn vía rực rỡ nhất mà người ta vẫn kháo nhau.
Tôi lao xe ra đường, tìm đến những nơi được mặc định là “Tết” nhất. Tôi ghé vào những chợ hoa, nơi người ta chen chúc giữa rừng đào thắm đỏ, giữa những chậu quất trĩu quả vàng ươm, sáng bừng lên cả một khoảng trời xám xịt của ngày đông cuối tháng Chạp. Người ta ngắm hoa, người ta nâng niu từng nụ cười của đất trời, như muốn gom hết thảy cái tinh túy của mùa xuân vào trong ánh mắt.
Rồi tôi lại lạc bước sang những sạp hàng Tết, nơi nhịp sống hối hả, gấp gáp hơn. Tôi thấy những bà nội trợ tất tả với giò chả, với lá dong, với mớ hành củ kiệu. Tôi thấy những ánh mắt lo toan nhưng lấp lánh hy vọng. Tôi thấy cả những gương mặt người rạng rỡ bên cạnh những vàng mã xanh đỏ tím vàng, gửi gắm tâm linh về một miền xa thẳm…
Tôi lại lang thang ra Bờ Hồ. Ở đó, nam thanh nữ tú xúng xính áo dài, tà áo bay phần phật trong gió xuân. Họ cười, họ nói, họ tạo dáng bên những tiểu cảnh rực rỡ sắc màu. Những nụ cười tươi rói, những ánh mắt trong veo. Đẹp. Đẹp lắm.
Rồi tôi len lỏi vào những ngõ nhỏ. Tiếng nhạc xuân rộn ràng, tiếng cụng ly lách cách của những buổi tất niên đoàn viên. Và nức mũi, là cái mùi khói, mùi lá dong, mùi gạo nếp quyện vào nhau trong những nồi bánh chưng đỏ lửa góc phố. Cái mùi vị ấy có khả năng đánh thức mọi miền ký ức, khiến người ta muốn hít thật sâu cho căng lồng ngực.
Tất cả đều là Tết đấy thôi. Rõ ràng, cụ thể, sờ thấy được, ngửi thấy được.
Nhưng lạ thay, giữa cái biển âm thanh và sắc màu ấy, lòng tôi vẫn thấy thiếu một cái gì đó. Một sự trống trải mơ hồ. Tôi như kẻ đứng ngoài cuộc vui, ngắm nhìn Tết của người ta, vui cái vui của thiên hạ, mà hồn mình thì vẫn cứ lang thang, ngơ ngác. Hóa ra, cái náo nhiệt ngoài kia chỉ là cái vỏ của Tết, là cái áo khoác lộng lẫy mà thời gian khoác lên không gian. Nó đẹp, nhưng chưa đủ để làm ấm một trái tim đang khao khát sự trở về.
Và rồi, khi đôi chân đã mỏi, khi chiều 30 đã buông cái lạnh ngọt ngào xuống vai áo, tôi quay xe về nhà.
Khoảnh khắc tôi tra chìa khóa vào ổ, cánh cửa quen thuộc mở ra, tôi bỗng sững sờ.
Tết đây rồi!
Tết không phải là đào phai hay quất thế. Tết là dáng mẹ, dáng vợ đang lúi húi trong bếp, lom khom với mùi thức ăn quen thuộc xộc lên, cái mùi của yêu thương, của chăm chút, của sự vun vén tảo tần. Tết là tiếng nói của bố đang kính cẩn bên bàn thờ gia tiên với mùi hương trầm thơm ngát tỏa ra ấm sực cả gian phòng. Và Tết là tiếng reo vui của con trẻ khi thấy bố về, là ánh mắt ngây thơ trong veo phản chiếu cả một mùa xuân.
Tôi nhận ra, mình đã đi một vòng tròn lớn để tìm kiếm những điều vốn dĩ đã ở ngay bên cạnh. Những hương vị, hình ảnh ngoài kia, tôi đã thấy đủ cả, nhưng chúng chỉ thực sự sống dậy, thực sự có hồn khi được neo đậu vào bến đỗ của tình thân.
Tết không nằm ở phố xá đông vui. Tết nằm ở phía sau cánh cửa nhà mình. Và sâu thẳm hơn nữa, Tết nằm trọn trong tim, khi lòng mình biết trân trọng những người thân yêu nhất.
Đó là cái Tết tôi thực sự đã tìm thấy, sau một hành trình dài để nhận ra rằng: Hạnh phúc đôi khi chỉ là được trở về.
H.P


Bình luận về bài viết này