Gió thổi trên những mầm xanh mới

Những ngày này, khi mùa xuân đã thực sự chạm ngõ từng góc phố, ngồi bên khung cửa sổ nhìn nắng mới rải vàng trên những tàn cây, tôi bỗng thấy lòng mình dịu lại. Cái cảm giác chùng chình, nôn nao của những ngày cuối năm cũ đã qua, nhường chỗ cho một sự tĩnh tại nhưng đầy ắp nhựa sống. Gió đầu mùa đang thổi, mang theo hơi thở tươi non của một năm mới vừa sang.

Tôi mở lại trang thơ của Lưu Quang Vũ, đọc lại bài “Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi”. Những câu thơ viết từ những năm tháng xa xôi, mà sao đặt vào những ngày đầu năm này lại thấy hợp cảnh, hợp tình đến lạ.

Gió Và Tình Yêu Thổi Trên Đất Nước Tôi

Thành phố đã bắt đầu guồng quay mới. Không còn là sự vội vã chạy đua với thời gian để tổng kết, mà là những bước chân khoan thai, tự tin của sự khởi đầu. Chúng ta đã chính thức bước vào một năm mới, và lớn lao hơn, là đang hít thở bầu không khí của một kỷ nguyên mới. Không cần những ngôn từ quá đỗi to tát, cái “kỷ nguyên” ấy hiện diện ngay trong sắc xanh non của những chồi biếc vừa nhú sau mưa xuân, trong tiếng máy reo vui trở lại ở những công trường, và trong cả cái cách người ta chào nhau bằng những nụ cười rạng rỡ hơn, ấm áp hơn.

Ngày xưa, gió trong thơ Vũ là “Gió rừng cao xạc xào lá đổ / Gió mù mịt những con đường bụi đỏ”. Còn gió của mùa xuân này, gió của ngày hôm nay, dẫu vẫn mang cái nồng nàn của đất đai, nhưng dường như đã bớt đi vị nhọc nhằn. Gió bây giờ thơm hương của hy vọng. Gió thổi bay đi những lớp bụi còn sót lại của năm cũ, làm căng tràn lồng ngực người trẻ niềm tin vào những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.

Tôi yêu biết bao những khoảnh khắc đời thường dung dị lúc này. Đó là khi nhìn lên bầu trời, thấy lá cờ đỏ thắm bay phấp phới trên những ban công, màu đỏ ấy hòa vào màu nắng xuân, rực rỡ và kiêu hãnh. Tình yêu đất nước, vào những ngày đầu năm, lại càng trở nên thấm thía. Nó nằm ngay trong sự thấu hiểu và sẻ chia, như câu thơ Vũ viết: “Người xa cách vẫn chung trời gió lộng / Thương vệt bùn trên áo gió khô se”. Dù cuộc sống có hiện đại đến đâu, những tòa nhà chọc trời có mọc lên nhiều thế nào, thì cái neo giữ chúng ta lại với nhau, cái làm nên hồn cốt người Việt, vẫn là sự thương quý những tần tảo của cha ông, là tình nghĩa đồng bào chung một bầu trời gió lộng.

Đã bước sang năm mới rồi, trong lòng mỗi người dường như cũng đã hoàn tất một cuộc chuyển giao âm thầm. Ta thấy mình mạnh mẽ hơn, giống như đất nước mình đang “giống như con thuyền xuyên gió mạnh”. Những cơn gió bão của quá khứ, của những khó khăn cũ không làm con thuyền ấy chùn bước, mà ngược lại, chỉ làm căng thêm những “ngực buồm trắng xoá”, đẩy con thuyền lướt băng băng vào tương lai.

Có một sự bồi hồi khó tả khi nghĩ về hành trình dài rộng trước mắt. Chúng ta đang đi tiếp trên con đường mà cha ông đã khai mở, nhưng bằng tâm thế mới: “Luôn luôn ra đi, luôn luôn mới đến”. Mỗi ngày của năm mới này đều là một món quà, là cơ hội để chúng ta sống rực rỡ hơn.

Gió vẫn thổi. Gió lật giở những trang lịch đầu tiên của một năm hứa hẹn bao điều kỳ diệu. Hãy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để thấy mùa xuân đang len lỏi trong từng tế bào, để thấy mình đang tràn đầy năng lượng. Và có lẽ, trong những ngày đầu năm thiêng liêng này, ai trong chúng ta cũng thầm mong ước như nhà thơ:

“Ước chi được hoá thành ngọn gió
Để được ôm trọn vẹn nước non này…”

Và em, và tôi, chúng ta sẽ cùng đất nước viết những chương thật đẹp cho năm nay, bằng tất cả sự chân thành và tình yêu tha thiết nhất, để “những đỉnh đèo buốt giá” được thổi ấm, và “mát rượi những mái nhà nắng lửa” yên vui.

H.P
02.26

Bình luận về bài viết này