Hà Nội những ngày cuối đông mây xám xịt như màu của một nỗi buồn đã vãn. Tôi vẫn thường giấu mình ở góc quán quen nơi con phố vắng, lặng lẽ nhìn dòng người trôi đi mải miết, nhấm nháp ly cà phê đen không đường đắng ngắt như chính những chiêm nghiệm của mình về nhân thế.
Và rồi, em bước vào, mang theo chút gió lạnh bậu trên bờ vai gầy.
Không có sấm chớp giật mình, cũng chẳng có tiếng vỡ vụn của không gian, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng ta vô tình chạm nhau qua lớp khói thuốc mỏng tang, tôi biết, mình đã gặp một người vô cùng đặc biệt. Một sự đặc biệt làm sống mũi cay xè và lồng ngực bỗng chốc nhói lên một nhịp hẫng hụt.
Cảm giác ấy lạ kỳ và tàn nhẫn lắm. Nó giống như việc ta đứng trước một đóa quỳnh đang kiêu hãnh bung nở giữa rực rỡ ban ngày. Đẹp đẽ đến ngỡ ngàng, thánh thiện đến câm lặng, nhưng lại sai lệch hoàn toàn so với những lề luật muôn đời của tạo hóa. Ngay từ nụ cười rụt rè em khẽ trao như một phép lịch sự xã giao của những người xa lạ, một thứ trực giác sắc lạnh đã dội thẳng vào tâm trí tôi, rành rọt từng nét chữ nghiệt ngã: Người đàn bà này, tôi không được phép yêu.
Giữa hai chúng tôi, dường như ngay từ giây phút bắt đầu đã bị chắn ngang bởi một vực thẳm mênh mông của thời điểm, của thân phận và hoàn cảnh. Tôi biết rõ, rõ như biết ngày mai mặt trời vẫn phải mọc, rằng dẫu có đánh đổi cả sinh mệnh này để đan tay vào nhau, cũng chẳng có con đường nào trên thế gian này đủ bao dung để đưa hai đứa đi đến cuối cùng. Cái kết đã được định đoạt một cách phũ phàng ngay từ trang mở đầu của câu chuyện: Rồi sẽ có ngày phải buông tay. Mỗi người rẽ về một hướng mù sương, mang theo bóng hình đối phương chôn cất vào một nấm mồ không bia trong ký ức.
Lý trí của một kẻ đã nếm trải đủ những phong ba bão táp, sứt sẹo đầy mình vội vã lên tiếng cảnh báo. Nó gào thét bảo tôi hãy quay mặt đi, hãy đứng lên dứt khoát bước ra khỏi cánh cửa kia, trốn chạy về với quỹ đạo an toàn, quy củ của đời mình.
Vậy mà… con người ta, khi đứng trước định mệnh, sao lại yếu hèn đến thế?
Tim tôi vẫn cứ bồi hồi rung động. Từng nhịp đập thổn thức, cồn cào trỗi dậy, phản bội lại cái đầu đang cố giữ vẻ lạnh lùng. Tôi cứ ngồi chết lặng ở đó, để mặc cho lòng mình lún sâu thêm một chút vào vũng lầy của sự quyến luyến ngọt ngào. Trái tim tôi, gã si tình ngốc nghếch muôn thuở, đã chọn cách câm lặng. Nó nhắm nghiền mắt lại, giả vờ như bị điếc trước mọi lời can ngăn của cõi trần, chỉ để được đắm chìm trong ánh mắt hoang hoải của em thêm một lần này nữa thôi. Dẫu biết ngày mai, cái giá phải trả là cả một đời giông bão…
***
Chúng tôi đã nói chuyện với nhau, bằng một cách tự nhiên nhất mà số phận có thể an bài. Không có những lời đưa đẩy lả lơi, không có những toan tính thiệt hơn. Chỉ là hai tâm hồn mang đầy những vết xước vô tình va vào nhau giữa cõi nhân sinh rộng lớn và cô độc này. Càng trò chuyện, tôi càng nhận ra ở em một sự đồng điệu đến nghẹt thở. Từng lời em nói, từng ánh nhìn em trao, và cả những khoảng lặng khi cả hai không thốt nên lời, đều như một thứ men say ngấm thẳng vào huyết quản. Đời người, trớ trêu thay, lại cứ thích trêu đùa những kẻ đa mang. Ta đi tìm mỏi mắt một người hiểu mình, để rồi khi tìm thấy, lại cay đắng nhận ra giữa chúng ta là những bức tường thành kiên cố của đạo lý, của những ràng buộc vô hình mà ta không cách nào đạp đổ.
Tôi tự hỏi, có những mối quan hệ trên đời này, bắt đầu rốt cuộc là vì điều gì? Chắc chắn không phải vì nó “đúng”. Sự “đúng đắn” vốn là thước đo của lý trí, của một xã hội đầy rẫy những rào cản cấm kỵ. Chúng tôi bắt đầu, dường như đơn giản chỉ vì cảm xúc lúc ấy đến quá đỗi chân thật. Một thứ tình cảm nguyên sơ, cồn cào, không vẩn đục những mưu cầu trần tục.
Tôi biết mình đang bước những bước chân sai lầm. Sai thời điểm – vì thanh xuân đã bỏ ta mà đi từ độ nào, chúng ta đều đã mang trên vai những gánh nặng không thể chối bỏ. Sai hoàn cảnh – vì chốn dung thân của hai tâm hồn này vốn thuộc về hai thế giới chẳng thể nào giao thoa. Và đớn đau thay, dường như cũng sai cả người – bởi em vĩnh viễn không thể là người đàn bà danh chính ngôn thuận sải bước bên tôi dưới ánh mặt trời rực rỡ.
Biết là sai, tường tận từng chân tơ kẽ tóc cái sai ấy, nhưng tôi lại gục ngã trước sự yếu đuối của chính mình. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông từng trải bỗng chốc hóa thành tro bụi trước giọt nước mắt nghẹn ngào chực trào nơi khóe mi em. Trái tim tôi, vốn dĩ đã răn đe bản thân phải giữ khoảng cách, lại ngang ngạnh phản chủ. Nó không ngăn được bản thân thương em nhiều hơn cả những gì tôi từng dự tính. Mỗi ngày trôi qua, hình bóng em lại hằn sâu thêm một chút. Tôi để mặc mình trôi dạt trên dòng sông của những cảm xúc trái ngang ấy, vừa xót xa, vừa đắm chìm, vừa hoang mang không biết ngày mai giông bão sẽ ập đến từ phương nào.
***
Đã có những đêm dài, tôi giam mình trong căn phòng vắng, lắng nghe tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên như đang gõ từng nhịp buốt giá vào cõi lòng. Giữa hai chúng tôi giờ đây là một ranh giới vô hình nhưng sắc lẹm như một phiến băng. Càng để mặc cho cảm xúc cuốn đi, tôi càng cảm nhận rõ sự chênh vênh đến đáng sợ của thứ tình cảm trót mang này.
Có những chiều tà, em ngồi đó, cách tôi chỉ một tầm tay với, đuôi mắt hằn lên những nét u buồn vương vấn. Chỉ cần một cái với tay, một cái chạm khẽ là tôi có thể ôm trọn thân hình bé nhỏ ấy vào lòng. Nhưng cánh tay vừa đưa lên lại phải chới với buông thõng giữa không trung. Một bước chân bước qua vạch kẻ vô hình ấy sẽ là sự khởi đầu cho sự vỡ vụn của cả hai thế giới. Lý trí của một kẻ đã nếm đủ đắng cay trần thế như một chiếc mỏ neo nặng nề, ghì chặt tôi lại trước những cơn sóng ngầm của tình si. Nó lạnh lùng nhắc tôi nhớ về những lề thói, những ràng buộc và cả những tổn thương không thể cứu vãn nếu chúng tôi bất chấp tất cả để lao vào nhau.
Nhưng con tim, ôi chao, con tim khờ khạo ấy đâu chịu ngủ yên. Nó vùng vẫy, cào xé lồng ngực đòi được sống cho ra sống, đòi được nếm trải trọn vẹn sự ngọt ngào của ái tình. Có những khoảnh khắc, nhìn vào đôi mắt thăm thẳm của em, tôi tưởng như mình có thể rũ bỏ hết thảy cân đai áo mão của cuộc đời này, đánh đổi cả sự nghiệp hay chút danh vị hão huyền chỉ để được trọn kiếp che chở cho em. Thế nhưng, bi kịch thay, tôi lại cay đắng nhận ra: chính thứ tình yêu ngang trái và tuyệt vọng này của tôi mới là cơn bão lớn nhất, có thể cuốn phăng đi sự bình yên vốn dĩ mỏng manh của đời em.
Chúng ta đứng trên bờ vực thẳm của nhân duyên, nhìn nhau đắm đuối mà gót chân không dám bước thêm nửa nhịp. Những định kiến và hoàn cảnh như chiếc thòng lọng siết chặt lấy cổ họng, khiến mỗi lời yêu thương chực trào nơi đầu môi đều nghẹn đắng lại thành những tiếng thở dài. Lần đầu tiên trong quãng đời chìm nổi của mình, tôi thấy bản thân hèn mọn và bất lực đến thế. Yêu một người đến quặn thắt tâm can, nhưng lại phải dùng chính tình yêu ấy, dùng tất cả sự dịu dàng còn sót lại để giữ khoảng cách, để không cướp mất nụ cười của người ta. Nỗi đau của sự giằng xé ấy, có lẽ chỉ những kẻ đã từng đi trên đoạn dây chênh vênh giữa tình yêu và sự cấm kỵ mới thấu tỏ tận cùng.
***
Rồi ngày ấy cũng đến, cái ngày mà cả hai chúng tôi đều đã thấu thị từ khoảnh khắc chạm mắt đầu tiên, nhưng cứ chắp tay cầu nguyện để cố tình lảng tránh. Một buổi chiều hanh hao gió mùa, trời rớt những giọt mưa bụi mờ mịt như phủ một lớp màn u tịch lên cuộc tình yểu mệnh. Chúng tôi ngồi đối diện nhau ở góc quán cũ, ly cà phê đen nguội ngắt tự bao giờ, đắng ngắt bờ môi mà không ai buồn khuấy.
Sự im lặng đặc quánh lại, nặng trĩu đè lên hai thân phận xót xa. Em cúi mặt, những ngón tay gầy guộc đan vào nhau run rẩy rớm máu vô hình. Tôi biết, đằng sau rèm mi mỏng mảnh kia là cả một đại dương nước mắt đang chực vỡ bờ. Nhưng khóc để làm gì, khi những giọt lệ ấy dẫu cạn kiệt cũng chẳng thể gột rửa được sự chênh vênh của số phận? Khóc sao được, khi ngay cả một danh phận để ghen tuông, để oán hờn tột cùng chúng ta cũng đâu hề có quyền sở hữu.
Giây phút ấy, tôi nghe rõ tiếng vỡ vụn của chính linh hồn mình. Cái giá của sự rung động quá đỗi chân thật này rốt cuộc lại là một nỗi quặn thắt vô biên. Tôi khẽ vươn tay, lần đầu tiên và cũng là lần trọn vẹn cuối cùng, chạm nhẹ lên bờ vai rung lên bần bật của em. Một cái chạm mỏng như sương khói, nhưng dồn nén tất thảy những cuồng si, những khao khát thanh xuân muộn màng và cả những lời tạ lỗi đớn đau nhất của một gã đàn ông bất lực trước duyên bẽ bàng.
“Mình dừng lại thôi, em…”
Câu nói thốt ra nhẹ bẫng như một tiếng thở dài, mà sao cứa vào tim những nhát dao tàn nhẫn. Em ngước lên nhìn tôi, đôi mắt ầng ậc nước cuối cùng cũng tràn mi. Không có tiếng nấc vỡ oà, không có lời níu kéo bi lụy, bởi em cũng như tôi, đều thấu tỏ rành rẽ một điều: Có những mối quan hệ bắt đầu đã mang trên mình một bản án chung thân của sự chia lìa. Rời đi không phải vì thứ tình cảm này đã cạn, mà bởi thương quá nhiều, thương đến thắt ruột thắt gan nên không đành lòng dắt tay nhau bước tiếp vào ngõ cụt tăm tối.
Chiều muộn đó, tôi quay lưng bước đi. Mỗi bước chân nện xuống mặt đường lạnh ngắt là một lần tự tay xé nát cõi lòng. Bóng lưng em nhỏ bé, đơn côi, dần khuất lấp dưới ánh đèn vàng vọt, hắt hiu của phố thị. Cái buông tay này, dẫu lặng lẽ không một tiếng động, lại là âm thanh ám ảnh nhất, tàn khốc nhất mà tôi phải gánh gồng, oằn lưng mang theo suốt quãng đời vạn dặm đầy rẫy cô liêu phía trước.
***
Phố xá vẫn nhộn nhịp, thời gian vẫn vô tình trôi theo cái nhịp điệu lạnh lùng ngàn đời của nó. Những mùa thu rụng lá rồi cũng trôi qua, nhường chỗ cho những mùa đông buốt giá. Trọn kiếp nhân sinh dường như chẳng bao giờ vì một cuộc chia ly nhỏ bé của chúng tôi mà chệch nhịp. Nhưng trong sâu thẳm cõi lòng tôi, có một khoảng không vĩnh viễn đã hóa thạch.
Đời người trắc trở, ta cứ ngỡ khoảnh khắc rứt ruột quay lưng, cắn răng bỏ lại người mình thương yêu nhất giữa ngã ba đường đã là tận cùng của bi ai. Nhưng tôi đã lầm. Nỗi đau xé nát lồng ngực của phút giây cạn duyên ấy, dẫu có kinh thiên động địa, thì rồi cũng sẽ rêu phong theo năm tháng. Cái mài mòn sinh mệnh ta nhất, điều khó khăn và tàn khốc nhất của ái tình, rốt cuộc lại nằm ở hai chữ: Chấp nhận.
Làm sao để một kẻ si tình có thể thanh thản chấp nhận sự an bài đầy cắc cớ của số phận? Rằng giữa biển người mênh mông sóng vỗ này, có những người được phái xuống trần gian, bước ngang qua đời ta chỉ để hoàn thành một sứ mệnh duy nhất: Làm trái tim ta rung lên một nhịp đắm say, ngây dại chưa từng có trong đời, để ta biết thế nào là yêu đến kiệt cùng sinh lực. Rồi sau đó? Chẳng có sau đó nào cả. Định mệnh buộc họ phải dừng lại ở đó, vĩnh viễn không thể cất bước đồng hành cùng ta đến cuối con đường.
Em không tan biến, cũng chẳng hề chết đi trong trí nhớ của tôi. Trái lại, cõi tình vô vọng ấy đã rèn đúc hình bóng em thành một vệt sẹo lẩn khuất dưới đáy tim – một vệt sẹo mà mỗi khi trái gió trở trời, mỗi khi đêm về tịch liêu, lại nhức nhối lên những niềm khao khát khôn nguôi. Em ở lại đó, tĩnh lặng, u buồn nhưng kiêu hãnh ngự trị trong góc khuất linh thiêng nhất của tâm hồn tôi, mặc cho năm tháng có bôi xóa đi bao nhiêu bóng hình khác. Dẫu chẳng thể ở bên cạnh sớt chia buồn vui trần thế, dẫu vĩnh viễn chỉ là người tình trong mộng tưởng, nhưng tình yêu tôi dành cho em đã vượt ra khỏi những ranh giới của sự sở hữu tầm thường.
Tôi tiếp tục gồng gánh những trách nhiệm của đời mình, bước tiếp quãng đường vạn dặm còn lại, mang theo hình bóng em như mang theo một báu vật rớm máu. Để rồi mỗi bận heo may về, nhìn lá vàng chao nghiêng rụng lác đác trên vai áo, tôi lại mỉm cười, một nụ cười thấu suốt mọi bi hoan của kiếp người: Cảm ơn em đã đến, dẫu chỉ để tôi cất giữ em vào cõi trăm năm câm lặng, một đời xót xa…
H.P
2025

Bình luận về bài viết này