Truyện của tôi

  • Đóa quỳnh nở trái giờ

    Đóa quỳnh nở trái giờ

    Hà Nội những ngày cuối đông mây xám xịt như màu của một nỗi buồn đã vãn. Tôi vẫn thường giấu mình ở góc quán quen nơi con phố vắng, lặng lẽ nhìn dòng người trôi đi mải miết, nhấm nháp ly cà phê đen không đường đắng ngắt như chính những chiêm nghiệm của…

    Read more →

  • “Phai nồ”

    “Phai nồ”

    Có những ngày, người ta không mệt vì công việc nhiều, mà mệt vì một thứ rất nhỏ: đặt tên file. Tôi còn nhớ hôm ấy, cả phòng gần như im phăng phắc. Đồng hồ đã trôi qua giờ tan làm từ lâu, màn hình ai nấy vẫn sáng trắng, còn đầu óc thì đặc…

    Read more →

  • Bản giao hưởng của tro tàn

    Bản giao hưởng của tro tàn

    Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Lại một đêm trăng lên. Trăng tháng Mười không tròn đầy viên mãn như đêm Rằm tháng Tám, nhưng nó sáng và trong một cách kỳ lạ. Ánh trăng soi tỏ vạn vật, nhưng có những góc khuất trong tâm hồn con người thì vĩnh viễn không một thứ…

    Read more →

  • Bản giao hưởng của mưa

    Bản giao hưởng của mưa

    Tôi cầm bút lên. Con chữ đầu tiên nhẹ nhàng đặt xuống trang giấy trắng, tự nhiên như một giọt mưa cuối cùng đậu xuống mặt đất. Ngoài kia, Hà Nội đang hong khô mình trong nắng. Và trong tôi, một câu chuyện bắt đầu.

    Read more →

  • Dưới mái hiên nhà

    Dưới mái hiên nhà

    Truyện ngắn của H.P 1. Mưa. Cơn mưa tháng Bảy đến không báo trước, như thể ông trời vừa ném xuống cả một nỗi buồn đặc quánh. Nam ngồi bên cửa sổ, nhìn những vệt nước xiêu vẹo vẽ lên tấm kính những tấm bản đồ vô định. Ngoài kia, Hà Nội co mình lại…

    Read more →

  • Trước cơn giông tố

    Trước cơn giông tố

    Truyện ngắn của H.P 1. Hà Nội. Tháng Sáu. Không khí đặc quánh lại, có thể cắt ra bằng dao. Hưng thấy thế khi anh đứng bên cửa sổ kính lớn của văn phòng, tầng 28, nhìn xuống một thành phố đang tan chảy dưới chân. Nhựa đường. Bê tông. Kính. Tất cả đều mềm…

    Read more →

  • Dòng sông chảy ngược

    Dòng sông chảy ngược

    Truyện ngắn của H.P 1. Nam ngồi trong quán cà phê cũ kỹ trên phố Nguyễn Hữu Huân, nhìn ra cơn mưa rào tháng Sáu ập xuống bất thần. Mưa mùa hạ của Hà Nội không bao giờ báo trước. Nó đến như một cơn cuồng nộ ngắn ngủi, trút nước xối xả xuống mặt…

    Read more →

  • Nơi cuối cùng của gió

    Nơi cuối cùng của gió

    (Truyện ngắn của H.P) 1. K. trở về Hà Nội vào một chiều cuối thu, khi gió đã bắt đầu mang theo cái se lạnh đầu mùa như một lời thì thầm về mùa đông sắp tới. Mùi hoa sữa không còn nồng nàn đến cuồng dại như mấy tuần trước, giờ chỉ còn là…

    Read more →

  • Dấu thời gian

    Dấu thời gian

    Giữa lòng phố thị, có những khoảnh khắc khiến ta chững lại, không phải bởi kẹt xe hay đèn đỏ, mà bởi một điều gì đó rất đỗi mơ hồ: một sợi tóc bạc trên mái đầu người thân, một bước chân chậm dần giữa dòng người hối hả, hay một chiếc ghế trống nơi…

    Read more →

  • Một ngày bình thường

    Một ngày bình thường

    (Viết cho những sớm mai không vội) Sáng nay, tôi mở mắt giữa một Hà Nội không vội. Lạ thật, phố không ồn, chim không gắt, ngay cả tiếng xe máy cũng như rụt rè hơn mọi ngày. Một sự yên tĩnh không báo trước, như thể ai đó đã viết sẵn một bản giao…

    Read more →