Chẳng muốn viết thành lời
những chuyện rồi cũng cũ
người rồi cũng xa
mình rồi cũng khác.
Lúc rỗi hơi
lại ngồi nhớ những điều không đáng nhớ
một câu nói lỡ
một người từng thương
một bữa cơm đủ mặt
mà khi ấy chẳng ai biết
đó là lần cuối cùng.
Nhiều khi rách việc
chỉ vì muốn hơn một câu
giữ một phần đúng
mà mất đi một người.
Có những năm tháng
ta chạy đến hụt hơi
chỉ để rồi nhận ra
nơi muốn trở về nhất
vẫn là căn nhà có ánh đèn chờ.
Tuổi trẻ mong đi thật xa
bây giờ chỉ mong cha mẹ còn khỏe.
Ngày trước sợ mình không thành công
bây giờ chỉ sợ
một cuộc điện thoại lúc nửa đêm.
Từng nghĩ hạnh phúc phải lớn lao
sau này mới hiểu
một sáng thức dậy không đau
một chiều về nhà còn đủ người
đã là điều trời cho.
Thôi thì
ai không hiểu mình
cứ để họ đi.
Chuyện không đáng
đừng mang qua đêm.
Người còn thương
hãy thương cho tử tế.
Bởi đời người
ngắn hơn một lần giận dỗi
và dài hơn rất nhiều
những đêm nằm nhớ lại.
Giờ chỉ mong mạnh khỏe, an lành
bữa cơm còn nóng
người thân còn đó
lòng không phải đề phòng ai.
Mai này
nếu chẳng còn gì để kể
thì ít nhất
đã từng có những ngày bình thường
mà chúng ta được ở bên nhau…
H.P
07.26

Bình luận về bài viết này