Hương mùa hè

Mùa hè đi qua con phố
bằng tiếng rao khản giọng của một người đàn bà
đội nắng trên đầu
và mang theo cả buổi trưa trong đôi quang gánh.

Tôi đứng dưới mái hiên
nhìn những giọt mồ hôi rơi xuống
chợt hiểu
có những ngày nóng đến mức
người ta không còn đủ sức để buồn.

Chúng ta từng yêu nhau vào một mùa hè như thế
khi bàn tay còn nóng hơn mặt đường
khi một ánh nhìn cũng có thể làm tim bốc cháy
và lời hứa
nhẹ như mùi hoa sữa trái mùa
vẫn khiến hai đứa tin rằng
đời này sẽ chẳng bao giờ lạc mất nhau.

Nhưng đời sống không phải một buổi chiều đầy gió.

Nó là tiền điện tăng lên sau mỗi tháng
là bữa cơm nguội chờ người về muộn
là tiếng cha ho trong căn phòng đóng kín
là tóc mẹ bạc thêm
dưới một mùa hè chưa kịp gọi tên.

Tôi đã lớn lên
bằng những lần không dám nghỉ
bằng nụ cười mang đến chỗ làm
và những nỗi mệt mỏi giấu lại sau cánh cửa.

Có lúc tôi muốn sống rực rỡ
như mặt trời lúc mười hai giờ trưa
không né tránh
không cúi đầu
không sợ một ngày nào đó
chỉ còn là cái bóng nhạt màu
trên bức tường ký ức.

Nhưng càng đi xa
tôi càng hiểu ánh sáng nào cũng có phần thiêu đốt
và trưởng thành
không phải là thôi khát khao
mà là biết ôm lấy những vết bỏng của mình
rồi tiếp tục bước đi.

Mùa hè có mùi của tóc con sau một chiều chạy nhảy
mùi áo cha phơi ngoài sân
mùi căn bếp mẹ vừa tắt lửa
mùi da thịt người mình thương
sau những ngày tưởng đã quá quen nhau.

Những thứ bình thường ấy
đến một lúc nào đó
sẽ trở thành điều ta khao khát nhất.

Vậy nên tôi không còn trách mùa hè quá nóng
không trách cuộc đời đã lấy đi vài người
để lại vài khoảng trống
và dạy tôi nhớ thương bằng cách đau đớn nhất.

Tôi chỉ sợ một ngày
mình đi qua nắng
mà không còn thấy nắng
đi qua một bàn tay
mà không muốn nắm
đi qua một đời người
mà chẳng để lại trong nhau
một chút hương nào.

Ngoài cửa sổ
thành phố vẫn cháy lên trong chiều muộn.

Tôi mở cửa bước ra.
Mùa hè ôm lấy tôi
nóng bỏng
gắt gao
và chân thật.

Như cuộc sống này
dù có làm ta đau đến đâu
vẫn khiến ta muốn được sống thêm một ngày.

H.P
07.26


Bình luận về bài viết này